TÁC GIẢ

TÁC GIẢ

Trinh

Người tự do - tác giả CheekyChop Blog

Thời còn đi học, có lần 1 người bạn nói với mình “Khiết Trinh là người hay đòi hỏi”.
Về nhà suy nghĩ, sốc.

Mãi về sau, đọc được ở đâu đó, trong 1 cuốn sách hay bài viết có đề cập “Người khó tính, hay đòi hỏi là người luôn quan tâm đến mọi thứ, là người không bàng quang với mọi chuyện”. Lại càng tự cho mình là người luôn quan tâm đến đời, không bàng quang với đời và lấy đó làm tâm điểm sống.

Cho đến khi lớn lên, đi làm, tham dự vài khóa huấn luyện. Trong đó có 1 khóa thầy dạy hay kinh khủng, học được 1 điều mới mẻ: Đừng bao giờ đặt câu hỏi “Tại sao người ta lại nói hay làm điều đó?”. Vì mỗi người có các giá trị cốt lõi khác nhau ẩn chứa sâu xa dưới bề ngoài mình nhìn thấy. Mà phải tự hỏi, nếu người ta làm điều đó, thì “Làm cách nào mình có thể tác động đến họ?” và “Vào lúc nào là thích hợp nhất?” để đạt được điều mình muốn.

Nếu đã cố hết cách rồi mà vẫn không lay chuyển được họ, thì phải hát bài “Let it go”, nghĩa là cho qua.

Cho đến năm nay, nhờ tham dự khóa thiền ở thiền viện Suan Mokkh, Thái Lan, lại học được 1 chân lý mới, hoàn toàn ngược lại với điều mình tin trước đây. “Hãy là người dễ chịu nhất, dễ làm hài lòng nhất, dễ thỏa mãn nhất”. “Hãy hạnh phúc với những điều nhỏ nhất, đơn giản nhất” thì dù cả thế giới ngoài kia có rung chuyển, mình vẫn sống được với “nội lực” của mình.

Hay quá.

Mình là một người không-còn-trẻ-nhưng-cũng-chưa-đến-nỗi-già, năm nay 36 tuổi, tuổi con gà. Đã trải qua hỷ, nộ, ái, ố của cuộc đời theo những cách mình không bao giờ ngờ tới. Giờ nhìn lại, cảm thấy hết sức may mắn.

Gánh nặng cuộc sống, không ai tránh khỏi. Những lỗi lầm, vô tình hay cố ý, đều có nhân quả. Vậy mà mình có thể sống rất tốt đến ngày hôm nay.

Gần 15 năm làm việc từ công ty nhà nước cho đến các tập đoàn đa quốc gia, thu nhập và các mối quan hệ của mình đều rất ổn. Như phần đông giới trẻ 8X, mình sống không biết ngày mai. Kiếm tiền, tiêu xài, mua sắm, du lịch,…

Cho đến một ngày, tự dưng mỏi mệt. Tự dưng chán hết tất cả, và quyết định để dành tiền. Tự dưng thèm có một người bên cạnh, hiểu mình, chăm sóc mình. Tự dưng thèm được độc lập, được tự chủ, được toàn quyền kiểm soát cuộc đời mình. Tự dưng muốn tung hê tất cả và cũng muốn bắt đầu lại tất cả.

Đó là lúc mình gặp anh Fraser.

Qua một người bạn, mình gặp anh, cùng đi ăn chung với cả nhóm vài lần. Lúc đó anh đã đạp xe đạp từ Anh qua 23 nước rồi đến Việt Nam, mất 1 năm rưỡi. Thấy ảnh hiền, lúc nào cũng cười mà rất đơn giản, điềm tĩnh, mình cũng thấy quý. Nhưng nghĩ tới hành trình đạp 4 năm vòng quanh thế giới của ảnh, mình lại thôi. Dùng dằng tới lui, trời xui đất khiến, hai đứa quen nhau.

Rồi với tốc độ như tên lửa, 1 năm rưỡi sau đó, mình và ảnh lên đường từ Việt Nam, cùng tiếp tục hành trình đạp xe quay về Anh.

Mình không phải là người lãng mạn. Hồi nhỏ chắc có, ai mà không vậy. Nhưng đây không phải là chuyến đi tình yêu như nhiều người lầm tưởng. Lúc đầu bản thân mình cũng tưởng. Đi rồi mình mới nhận ra, tình yêu là cần nhưng không đủ. Trong chuyến đi, mỗi đứa một chiếc xe đạp. Cùng chở đồ, cùng đạp điên cuồng dưới cái nắng đổ lửa hay trời mưa bão vài chục đến cả trăm cây số một ngày. Ở một đất nước xa lạ. Đó thật sự là một cuộc chiến.

Học hỏi nhiều hơn. Yêu thương nhiều hơn. Và nhất là đam mê khám phá những vùng đất lạ, những nền văn hóa, con người khác nhau khiến tụi mình ngày càng hiểu nhau hơn, tôn trọng nhau hơn và cùng giúp nhau giữ lửa cho cuộc hành trình.

Những bài viết ở CheekyChop blog đơn thuần là những bài chia sẻ. Chia sẻ từ những trải nghiệm bản thân. Chia sẻ các thông tin mình góp nhặt được trên đường đi, từ những người dân địa phương hay những người bạn cũng đang đi du lịch. Đâu đó là những kinh nghiệm sống quý giá, một nét văn hóa hay ho hay chỉ đơn giản là một chỗ ăn ngon mà mình muốn mọi người, nếu đi qua nơi đó, nhớ ghé thưởng thức.

Nếu có điều gì mạnh mẽ hơn mong muốn được chia sẻ về chuyến đi, đó là hy vọng mình có thể lan truyền, tạo cảm hứng khám phá thế giới, ủng hộ phong trào ta balô cho những người trẻ, người hết trẻ, người sắp già, người chuẩn bị già và nhiều nhiều người hơn nữa…

NHỮNG CÂU HỎI THƯỜNG GẶP

 

Trước khi bắt đầu chuyến đi “không giống ai” này, vì nhiều lý do, mình không gặp và chia tay trực tiếp với hầu hết bạn bè, người quen mà chỉ dành một vài ngày cuối để thư giãn, nói chuyện, ăn vài bữa cơm với gia đình. Sau đó, mình bắt đầu cập nhật chuyến đi trên Facebook như một thông báo không chính thức về hành trình của mình. Tuy vậy, do thông tin trong mỗi bài viết chỉ là một quãng ngắn đoạn đường mình đi nên thỉnh thoảng khi bạn bè chat với nhau hoặc bình luận trên Facebook, mọi người hay hỏi “Đi tới đâu rồi?”, “Có đi tới nước…đó…đó…không?” làm mình vừa hào hứng kể mà cũng vừa…cụt hứng vì đôi khi cứ phải nói hoài có một chuyện :). Do đó, hôm nay mình đăng những câu hỏi mình thường xuyên được hỏi nhất, hy vọng sẽ giải đáp được phần nào thắc mắc của mọi người.

1. Hành trình của Trinh kéo dài trong bao lâu?

“Dự kiến là 4 năm, bắt đầu từ 03/07/2016 từ TP.HCM, Việt Nam.”

2. Trinh đi du lịch bằng xe đạp?

“Chính xác. Chỗ nào có đường bộ là mình đi xe đạp, kể cả qua biên giới các nước. Chỗ nào phải qua sông, qua biển thì đi tàu, phà hoặc máy bay. Và mình mang chiếc xe đạp đó theo chứ không phải đến từng nơi mới thuê xe đạp.

 

Tuy nhiên, sau 1 năm đạp xe từ Việt Nam qua Campuchia, Thái Lan, Malaysia, Singapore và Indonesia, khi đến Úc, tụi mình quyết định chuyển sang đi xe máy, xe hơi và các phương tiện công cộng khác.

 

Úc là quốc đảo lớn nhất thế giới, với diện tích to gấp 23 lần nước Việt Nam, Úc rộng khủng khiếp. Tuy vậy, khoảng cách chỉ là 1 vấn đề nhỏ, tụi mình có thể đạp tà tà rồi cũng đến. Nhưng không như châu Á, nơi đâu cũng đầy người, hàng quán, xe cộ. Giữa các thị trấn, thành phố ở Úc là đồng không mông quạnh, không có quán xá, nhà ở, cây xăng, tiệm ăn hay thậm chí một quầy/máy bán nước. Hai bên đường hoàn toàn là ruộng mía, ruộng bắp,…hoặc rừng cây dòm y chang nhau. Chán ơi là chán. Thỉnh thoảng có vài cái thác nước hoặc khu cắm trại đẹp thì lại cách đường lộ chính cả 40 cây số. Ngắm xong là phải đạp trở ra vì đường nào cũng là ngõ cụt!

 

Tụi mình nhận thấy đạp xe hàng tháng trời, hàng trăm cây số giữa vùng hoang mạc như vậy thì chả bõ công, lại chẳng nhìn thấy được cảnh đẹp gì của Úc hết. Do đó, tụi mình chỉ đạp xe từ Cairns đến Townsville (Queensland), bán 2 chiếc xe đạp, mua 1 chiếc xe máy, tiếp tục khám phá vòng quanh nước Úc.

 

Sang đến New Zealand ngay mùa đông, chạy xe máy thì chỉ có bị đông đá nên tụi mình thuê xe hơi để đi vòng quanh cả 2 đảo ở NZ.

 

Chile xe máy không phổ biến nên dịch vụ cho thuê mắc gấp đôi, gấp ba lần thuê xe hơi, trong khi thuê xe hơi đã mắc hơn ở các nước phát triển. Do đó, tụi mình chủ yếu sử dụng tàu điện ngầm, xe buýt và Uber ở Chile. Ở Peru hoàn toàn không có xe máy cho thuê trong khi taxi rất rẻ. Do đó tụi mình đi taxi ở gần, xe buýt khi đi xa.”

3. Trinh dự định đi bao nhiêu nước?

“Khoảng 40 nước, tùy theo tình hình chính trị, tài chính và visa được cấp tại thời điểm đó. Danh sách hiện tại bao gồm:

– Châu Á: Campuchia, Thái Lan, Malaysia, Singapore, Indonesia

– Châu Đại Dương: Úc, New Zealand

– Châu Mỹ: Argentina, Chile, Uruguay, Brazil, Bolivia, Peru, Ecuador, Colombia, Curacao, Panama, Costa Rica, Nicaragua, Honduras, El Salvador, Guatemala, Belize, Mexico, USA, Canada

– Châu Phi: Marocco

– Châu Âu: Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Pháp, Monaco, Thụy Sĩ, Ý, Áo, Cộng Hòa Czech, Ba Lan, Đức, Bỉ, Hà Lan, Anh và Scotland.”

4. Đi như vậy Trinh nghỉ làm luôn?

“Đúng rồi, đâu có công ty nào cho mình nghỉ không lương hoặc chờ mình đến…4 năm đâu! Sau khi cân nhắc kỹ càng, mình quyết định nghỉ việc để đi du lịch bụi kiểu này. Kiểu “người ra đi đầu không ngoảnh lại” á :)”

5. Người Việt mình xin Visa đi đâu cũng khó, làm sao Trinh xin Visa đi được mấy nước đó?

“Tiêu chuẩn cấp visa du lịch thường dựa trên 2 tiêu chí tiền và mục đích du lịch.

Nếu có tài khoản tiết kiệm với số tiền đủ chứng minh mình có dư chi phí và sẽ không làm việc bất hợp pháp hay trốn ở lại nước họ, visa sẽ được cấp.

Mình đã được cấp visa đi:

  • Thái Lan (2 tháng/1 lần đầu, có thể gia hạn thêm 1 tháng)
  • Indonesia (2 tháng/ 1 lần đầu, gia hạn thêm 4 tháng)
  • Úc (nhiều lần, 3 tháng/lần, thời hạn 1 năm)
  • New Zealand (nhiều lần, 3 tháng/lần, thời hạn 2 năm)
  • Chile (nhiều lần, thời hạn 2 tháng)
  • Peru (1 lần, thời hạn 6 tháng)

Visa Úc và NZ, mình xin trước khi nghỉ việc. Visa các nước khác, mình xin ở nước mình đang ở trước khi đến nước đó, ngoài Việt Nam.

Một số nước châu Mỹ La Tinh miễn visa cho khách du lịch Việt Nam trong thời hạn vài tháng. Ví dụ:

  • Ecuador miễn visa 90 ngày
  • Panama miễn visa 6 tháng cho khách vẫn còn thời hạn visa nhiều lần đi Mỹ, Canada, châu Âu, Úc,…

Một số nước khác yêu cầu về visa khá đơn giản, nhưng phải chích ngừa sốt vàng da trước khi đi. Mình đã chích ngừa đầy đủ trước chuyến đi.”

6. Vậy tiền đâu Trinh đi?

“Câu hỏi triệu đô :). Câu hỏi này sẽ được giải đáp chi tiết trong bài viết “Làm sao kiếm đủ tiền du lịch vòng quanh thế giới?” Nhưng để mọi người dễ hình dung là không có chuyện gì là không thể, mình xin đơn cử vài ví dụ về những người bạn mình gặp trên đường đi

– Sam, một anh bạn người New Zealand, chưa đầy 30 tuổi, đã đi khắp châu Âu trong vòng 6 tháng mà hầu như không tốn một xu nào. Anh di chuyển bằng cách xin đi nhờ xe (hitch-hike), ngủ trong lều tự dựng và tự nấu thức ăn nhặt từ thùng rác của các siêu thị.

– Andrea, một cô bé 22 tuổi người Tây Ban Nha, đi 45 nước trên thế giới bao gồm châu Mỹ Latinh, châu Âu và châu Á. Em đi 1 mình cũng chỉ bằng cách xin đi nhờ xe. Có lúc em bị kẹt lại ở một ngôi làng trong vòng 1 tháng vì không đủ tiền đi phà. Vậy mà cuối cùng em vẫn tiếp tục cuộc hành trình. Mình gặp em ở Bali, Indonesia.

– Albert, một anh chàng 26 tuổi, người Tây Ban Nha, đã đi 75 nước trên thế giới chỉ bằng cách xin đi nhờ xe, ngủ lều và chủ yếu ăn từ thức ăn của những người lạ mặt tốt bụng cho. Alber bị tật cả 2 chân và phải ngồi xe lăn! Vậy mà khi mình gặp em, chưa bao giờ mình gặp 1 người trẻ vui vẻ, hớn hở và tràn đầy sinh khí đến vậy. Em thậm chí còn có bạn gái rất xinh!”

7. Trước đây Trinh đã từng đi du lịch nước ngoài chưa?

“Mình thích du lịch từ trẻ nhưng không có điều kiện đi nhiều như các bạn bây giờ. Dù vậy mình cũng đã ghé thăm được khoảng 10 nước, chủ yếu là những nơi mình có bạn bè sống ở đó để có “thổ địa” hướng dẫn. Những nước mình từng đi: Campuchia, Thái Lan, Malaysia, Singapore, Philippines, Trung Quốc, Hồng Kông, Macau, Úc.”

8. Trinh đi một mình hay đi với ai?

“Có nhiều bạn nữ du lịch một mình nhưng mình là kiểu người đi du lịch phải có bạn. Chỉ cần 1 người thôi cũng được. Tốt nhất là 1 người! Do đó mình không đi chuyến này 1 mình. Mình đi với anh Fraser, bạn trai của mình. Và nếu không gặp anh ấy, có lẽ phải trong tương lai rất xa mình mới có can đảm thực hiện mơ ước du lịch đến nhiều nơi như thế này. Anh ấy là gấu, là bạn thân, là vệ sĩ, là bản đồ, là khuân vác, là cuốn từ điển sống về du lịch bụi của mình. Và còn là nhiều nhiều nữa, chỉ không là tất cả thôi ;)”

9. Đi như thế này gia đình Trinh phản ứng thế nào?

“Gia đình mình có quan niệm rất dân chủ so với người Việt nói chung về mọi vấn đề trong cuộc sống, đặc biệt là tự do của từng thành viên trong gia đình. Khi còn nhỏ, Mẹ mình luôn khuyến khích mình phải tự lập như đi xem phim 1 mình nếu chỉ có 1 vé và không có bạn bè nào cùng đi, đi ăn 1 mình, đi uống cà phê 1 mình,… để trải nghiệm và để biết là mình có thể làm được điều đó. Mẹ cũng là người dạy cho mình những từ tiếng Anh đầu tiên trước khi vào lớp 6. Là người rất tâm lý, Mẹ luôn bên cạnh, lắng nghe và tư vấn cho những than thở về những thất bại đầu đời hay tận đến bây giờ của mình, những vấn đề trong công việc, tình yêu, bạn bè,… Tuy nhiên, là một phụ nữ Việt Nam hiện đại nhưng vẫn giữ truyền thống, Mẹ mình không hoàn toàn vui vẻ với ý nghĩ mình sẽ đạp xe vòng quanh thế giới với một anh Tây da trắng, tóc gừng (không phải vàng). Nhưng, vì tôn trọng quyền lựa chọn của mình, vì thấy mình hạnh phúc với lựa chọn đó, mẹ mình và sau đó là Bố mình, em mình, Vú mình đều chấp nhận để mình thực hiện chuyến đi này.

Sau 4 tháng đi qua các nước Campuchia, Thái Lan, Malaysia, Singapore, tụi mình dừng chân ở Bali, Indonesia. Ba Mẹ anh ấy từ Anh bay sang, Mẹ và Vú mình từ Việt Nam bay đến, cùng nhau đi chơi. Tụi mình mệt phờ sau 3 tuần làm tua gai ở Bali cho các cụ nhưng kết quả đạt được hết sức phấn khởi. Trước khi về nước, các vị phụ huynh đều cảm thấy yên tâm và tin tưởng hơn về chuyến đi của hai đứa.”

10. Trinh có nhận tài trợ, hoặc ủng hộ cho tổ chức nào hay dự định viết sách không?

“Do chuyến đi là tự phát, mình không liên hệ với bất kỳ tổ chức nào để kiếm nguồn tài trợ. Tuy nhiên, từ lúc bắt đầu chuyến đi đến nay, mình nhận được rất nhiều sự giúp đỡ và tài trợ qua các hình thức: được mời đi ăn miễn phí, mời ở lại nhà miễn phí, được tặng vài chai nước suối trên đường, được giới thiệu dịch vụ tốt, giá rẻ,… Đặc biệt, một cô bạn học cũ thời cấp 3 còn chuyển tiền cho mình nhờ mình giúp đỡ các em nhỏ hoàn cảnh khó khăn 1 bữa ăn nếu mình bắt gặp trên đường đi,… Đối với mình, đó còn giá trị hơn cả nguồn tài trợ từ công ty nào đó. Chuyến đi này cho mình thấy hơn bao giờ hết, tình người vẫn ấm áp khắp nơi, từ bạn bè, người quen và nhất là từ những người lạ mặt trên đường.

Về dự định viết sách, đây là mong ước mình vẫn ấp ủ từ nhỏ xíu, dù lúc đó chẳng nghĩ ra sẽ viết về cái gì. Với hành trình này, có thể đây là cơ hội để mình ghi lại cái nhìn toàn cảnh và những điều mình cảm nhận để chia sẻ cùng mọi người ở cuối chuyến đi.”

Nếu mọi người vẫn còn có các câu hỏi khác, xin đừng ngần ngại email, nhắn tin cho mình qua trinh@cheekychop.com hoặc Facebook. Mình sẽ tiếp tục cập nhật blog để mọi người hiểu thêm về thế giới. Cách nhanh nhất để biết mình đang đi đến đâu là lên blog xem hoặc đăng ký để nhận được bài viết mới của mình.

Cám ơn mọi người.

 

Bạn muốn theo dõi hành trình của mình?

Đừng để lỡ bài viết mới nào nhé!

You have Successfully Subscribed!